Skip to content

Tầng Trệt Thiên Đường

Tháng Sáu 14, 2011

Tầng trệt. Trong phòng. Chẳng có đồ đạc gì ngoài một tủ kê sát tường, một bàn kê sát tủ, và hai ghế kê sát bàn.

Hai hữu thể có cánh, rã rượi, ố bẩn, như chưa một lần bay lượn: Một, có cặp mông  lớn lao và hung hãn, đang đứng kiễng chân trên đầu bàn, ghé tai vào cái đài bán dẫn made in Hell giấu trên nóc tủ, vẻ lắng nghe,  thỉnh thoảng quay lại bộ mặt xanh xao, mắt quầng thâm, thở dài,… Một kia, đang ngồi ở ghế cạnh bàn, đầu  cúi, viết không ngưng nghỉ,… Những dòng chữ chảy lênh láng, ngập một tấc trên sàn, tràn cả ra cống rãnh ngoài  cửa. Bầu khí thì oi, thoang thoảng mùi chuột, và gián, và rác…

– Em van  anh.  Hữu  thể  đang đứng nhắc  lại, giọng ủ dột. Anh viết gì mãi thế?

Hữu  thể kia vẫn mải mê không đáp.

–  Không. Giọng càng ủ dột. Không thể thế được. Em không tin.

– Gì cơ? Giọng hỏi lơ đãng.

– Em không tin.

– Nhưng tin gì cơ?

– Không  thể  vui thế  được.  Ở dưới  ấy đã được giả thiết là buồn thảm.

Hữu  thể  kia bất giác ngửng đầu,  vẫn  lơ đãng. Chiếc  đài  dang  lần lượt  nhả  ra âm  thanh của  chín kênh  địa ngục.

*

Anh  bất giác  ngửng  đầu ,  lúc nàng  đưa  tay vặn nút,  dò tìm kênh một, VOHell.  Một bản giao hưởng tấu bằng các hậu môn. Anh ngừng bút, nhưng không có ý nghe,  chỉ lơ đãng đưa mắt nhìn sang phải, ở đó, một mảng  vôi xám nữa  vừa rơi xuống  từ cái vách  ố bẩn, la liệt những chữ Dieu, Love, Rai,…viết nguệch ngoạc  bằng  phấn và than, chung quanh những nét vẽ, còn nguệch ngoạc hơn, phác thảo chân dung của Thượng Đế, vẻ mặt vừa đáng kính vừa đáng ngờ, với một vòng hào quang mầu hoen  rỉ. Phải hào quang.

Bản giao hưởng dứt.  Chương trình  được  tiếp tục bằng  một  giọng xướng  ngôn  chuyên nghiệp: … Sau đây là bản tin cuối ngày. Vừa qua chúng tôi đã tiếp nhận thêm 12 hữu thể có cánh. Một trong số cho biết, họ đã… từ những bóng tối thiên đường nào trung cổ, những xứ sở nào buồn bã vô song. Thẩy đều bơ phờ, liệt nhược. Một số đã chết. Hiện chưa tìm được một biện pháp nào khả dĩ giúp số còn lại vui lên được một chút. Chúng tôi thành kính nghiêng mình trước… Chúng tôi trân trọng mọi nỗi đau thiên đường… Anh ngáp.

Tiếng rột rạt phát  ra từ cái nút vặn đài. Nàng  rà sang kênh  hai. Một bài triết luận đang đọc dở: … Cuối cùng, rõ ràng sứ mệnh cay nghiệt mà trung thành nhất của ý thức vẫn là phản bội, và, rất tiếc, ấy lại chính là phương tiện duy nhất cứu rỗi cho chân lý… Anh vẫn không buồn nghe.  Sự chú  ý của đôi tai anh  đột  ngột  được  dành cho những âm  thanh đang vọng  xuống  từ  những tầng trên của toà cao ốc, những tiếng cãi cọ, chì chiết chua  ngoa,  những tiếng  quát  tháo, rồi là tiếng  khóc khô khan,…  Mắt anh  thì để ra cửa sổ. Ngoài  ấy, một cơn gió đang cuốn  bụi bay tung.  Mầu trời u uất. Có một con trốt xám vẫn lơ lửng ở đâu  đó, anh biết.

Kênh ba. Tin về phát  hiện khoa học mới nhất… Vừa qua, các nhà… đã thí nghiệm thành công… Tia nhìn anh  bất động,  bám lấy cái cửa sổ, trong  lúc cố hình dung  ra điều gì  nghiêm túc, chẳng hạn một phòng thí nghiệm, những ống thuỷ tinh, những cái blouse trắng … Anh cố gắng đến đau mỏi, cuối cùng lắc đầu. A, một lần nữa  anh  kịp nhận ra, chẳng  có hình ảnh  nào gọi được  là nghiêm túc lại có thể lưu trú trong  trường ý thức của anh.  Nhưng mà không, xét cho cùng,  có hề chi. Những điều ấy, dầu nghiêm túc đến đâu mặc, có liên quan gì đến anh, đang ngồi đây, giữa một nỗi hỗn mang  oi ả, thoang thoảng mùi chuột  và gián và rác!

Cái nút đài tiếp tục kêu lên. Nó lại được hăm hở vặn đi. Kênh bốn. Tiếng Thét Vượt Thời Gian. Anh mệt mỏi đặt  bút xuống.  Ấy là từ ngữ  anh  thật  sự không muốn nghe.  Thời gian.

Kênh năm. Bản tin lúc không giờ. Lại thời gian! Cái gì vậy? Có phải mớ khái niệm  gắn liền với từng múi giờ, mà bầy hữu thể có đuôi nào đó cam lòng chia nhau gặm nhắm? Thế, anh  chẳng  thể chia sẻ với họ. Ở đây, nơi  thường trú  anh,  dù  sáng  hay  tối, ngày nắng  hay ngày mưa, mùa ít nóng  hay mùa rất nóng, thì ngọn  đèn  duy  nhất giữa trần  phòng kia cũng  cứ thắp  suốt, chẳng  khác một con mắt võ vàng treo dọc, không bao giờ nhắm lại, và, dưới ánh  sáng tự kỷ ám thị kinh niên vàng vọt của nó, anh không thể xác định được là mấy giờ. Thời gian của anh là mênh mang  vô bờ bến, hay co xoắn đậm đặc, theo  cách nào đó, anh không thể diễn tả bằng ngôn  ngữ phàm tục bất toàn, – nó phải  được  thể  nghiệm và diễn  giải theo  những phạm trù siêu việt hẳn,  vượt khỏi tầm với của ý thức lẫn tưởng tượng anh.  A, thời  gian! Đã lâu rồi, anh không còn biết đến  nữa.

Bản tin bỗng níu kéo thần  trí anh trở về với cái đài: Nghe nói, ở tầng trệt của Thiên Đường, từ một nỗi đau giả, một hữu thể có cánh đã để chẩy lênh láng những giòng thơ, làm ngập lụt mọi cống rãnh… Nàng quay  lại, giọng trách móc.

– Người  ta  đang nói  về  anh.  Mắt  nàng  như quầng thâm  hơn.

Anh lắng nghe,  vẻ buồn  bã.

–  Không.  Họ lầm. Nỗi đau  của anh là có thật. Và anh  cúi mặt,  vẻ rất buồn  bã, nhìn  những giòng chữ chẩy khôn  cầm. Họ có thể hiểu gì về việc anh đang làm! Nhưng thôi, thây kệ, anh chẳng  cần. Khi anh sáng  tạo, một  mình  anh  là đối  trọng  của thế  giới, anh  tự triển khai  thành một  thế  giới của riêng anh…

Kênh sáu. Tiếng động kẽo kẹt của một chiếc giường.  Tiếng  thở  hổn hển  lẫn  tiếng  rít  khe  khẽ, khuyến khích,…

– Nghe nói,  ở dưới  ấy bọn quỷ cái đẹp lắm, đúng thế không, anh? Giọng nói ủ dột của nàng vang lên, như rên.

– Có đâu.  Anh  vẫn  cúi  mặt.  Đã  được  chứng minh  là ở dưới ấy những hữu  thể có đuôi,  giống cái, phải ngồi trước gương hàng  giờ và tô đi tô lại đường viền những lỗ thủng trên mặt bằng những mỹ phẩm thượng thặng. Họ hẳn phải xấu xí.

Nhưng nàng  vẫn chẳng  có vẻ gì là nguôi  ngoai. Những ngón  tay run rẩy lại đay nghiến cái nút  vặn.

Kênh  bảy.  Tiếng  cốc tách  chạm  nhau. Tiếng cười. Tiếng chúc tụng.  Một buổi liên hoan.  Nào, nào, xin cạn ly, nhân kỷ niệm lần thứ 1991 ngày qua đời của… Anh không thể không một lần nữa  nhìn qua cửa sổ. Đằng xa, ở cuối tầm mắt, cách một quãng đồng  vắng không cây, có một  cái gò lớn, vẫn  được  mệnh danh Nấm Mồ Của Thượng Đế. Phần anh, chưa bao giờ gọi nó bằng cái tên đó. Thật xúc phạm đối với con tim khi phải nhìn thấy nó hôm nay, cỏ xanh loang lổ. Anh vẫn nghĩ, lẽ ra ra nó phải được lát bằng những phiến cẩm thạch, mát lạnh và lặng lẽ, an nghỉ dưới bóng râm của những rặng trường xuân.

Kênh tám. Tiếng cười sặc sụa…

*

Nàng  cứ rà đi rà lại cái nút vặn, vẻ thất vọng. Cuối cùng, bật khóc.

– Không. Nàng  gục đầu vào cái tủ, vai rung lên. Em không tin.

– Thôi nào! Giọng  nhẫn nại, anh  nói, trong  lúc quờ tay lấy cây bút , cách vô thức.

Anh lại cúi xuống,  cắm cúi viết. Chữ  nghĩa  lại chẩy  lênh  láng, ngập  ngụa,  ào  ạt  khắp,  phần lớn xuống  cống rãnh  sặc mùi chuột và gián và…, chỉ một ít bay tung  theo  gió, lấp lánh  giữa đám  bụi. Vẫn lơ lửng một con trốt xám ở đâu đó, bên ngoài,… Bầu khí thật oi.

Anh ước ao nàng  sẽ vặn  cái đài về kênh  chín. Nhưng chẳng  hề hy vọng  điều  đó. Nàng  chẳng  bao giờ lại chọn nghe  kênh  chín, cũng như  chẳng  bao giờ lại chịu tắt đi cả. Chẳng thà vặn suốt, và cứ như thế, để cho tiếng  rột rạt hăm  hở kéo dài tưởng chừng vô tận. Dù sao vẫn hơn.  Nàng  bảo. Em ghét  kênh  chín. Phải,  anh  biết,  ở đấy  chỉ được  nhả  một  Dấu  Lặng Vĩnh Cửu. Còn anh, thì thèm  khát nghe nó xiết bao.

Từ một  tầng  bên  trên  của toà  cao ốc lại vọng xuống một giọng lanh lảnh, át cả tiếng rột rạt ngoan cố của cái nút  vặn đài: Gớm, lại sặc. Rõ khốn khổ. Người ta vẫn nuốt cả tấn địa ngục vào họng đến là tươm tất, còn ông, có mỗi cái hạt tấm cũng cố mà sặc. Thật, tôi đến độn thổ…

Anh chẳng  muốn nghe  chút  nào, cứ lẳng lặng viết xối xả. Song, thật đáng buồn, đôi vành tai của anh đâu thể đóng  lại! Đấy, và anh cũng lại nghe  nàng  rảo trở về kênh  bẩy…

Tiếng ngáy như  sấm. Buổi liên hoan  đã vãn rồi sao? Anh lẩm bẩm… Bất thần  vang lên, trong  khoảnh khắc, một  đoạn Adagio  của bản… N°14, của… Kênh sáu, phải không em? Anh định hỏi, nhưng cái nút đã vặn đi. Phải rồi, kênh sáu. Người ta đã ngưng chuyện ấy, chỉ  còn tiếng đàn rướm máu, ánh trăng rướm máu.

Anh lại bất giác nhìn ra cửa sổ, nhìn những đám mây trên  cánh đồng  thiên  thu,  chẳng  phải  mùa  xuân, chẳng  phải  mùa  hạ, cũng chẳng  phải…,  những đám mây ấp ủ mộng đời nào bất tuyệt. Chúng đến từ đâu? Anh bỗng cảm giác xa lạ, xa lạ, xa lạ…

Kênh  năm  lại vồ lấy thần  trí anh  với cái giọng thường trực: Chẳng bao giờ đã và cũng sẽ chẳng bao giờ có ai từng nghe nói về một vụ tự tử như thế, – tự tử bằng thơ. Thơ dâng lên từng milimét, chắc chắn sẽ ngập đến cằm, đến miệng, đến mũi, và thế là hết, chỉ còn hai con mắt, thao láo, dần dần bất động, ngưng thần. Đồng thời, mức thơ không dâng lên nữa. Phải mất lâu lắm, thơ mới rút đi hết, qua ngả cống rãnh, và trên nền nhà chỉ còn lại sõng sượt một mình thi nhân, với đôi cánh nát tan…

– Họ lại nói anh. Giọng nàng  nghe  khô khốc.

– Không.  Anh lơ đãng nhìn xuống  bàn, gẩy gót cây bút,  nhưng không viết.  Họ  không hiểu  gì hết. Chúng ta không biết đến  sự chết.  Khái niệm  đó đã được qui ước là vô nghĩa  ở Thiên Đường.

Anh vẫn gẩy gót cây bút. Sao họ lại dối trá thế? Chẳng ai đã từng  biết được  điều  gì về chốn  đây.  Tự tử bằng  thơ! Có buồn  cười không. Anh  nào  có làm thơ! Anh  chỉ để  chữ  nghĩa  tuôn  chảy  mãi thế này, ngập  sàn một tấc, và chỉ thế không hơn. Còn anh, thì tồn tại đã được chỉ định là chẳng  bao giờ kết thúc.

– Nhưng, em van anh. Anh viết thế để làm gì chứ?

– Anh van em. Giọng  anh  cũng  khô khốc. Anh không biết. Có thể nào khả hữu  một câu trả lời khác hơn,  mà vẫn  trung thực  đến  thế? Cũng  như  có thể nào tìm thấy  một điều  gì khác hơn  là cây bút xấu xí này, để cho anh trang  trải hết cái chiều kích ghê gớm của thiên thu? Quả thật, anh không biết.

Anh  thoáng  thấy  nàng  mím môi.  Cố nhiên,  ấy

chẳng phải lần đầu tiên được đặt cho anh một câu hỏi đại loại. Nhưng thôi,  hãy  quên  đi những điều  nhỏ nhặt,  khi  một  mình  anh  cũng đủ  khả  năng  là đối trọng  của thế giới, một mình  anh cũng có thể tự triển khai thành…

Dường như  nàng  cũng  thế,  cũng  biết  quên. Thoắt cái, nàng  đã trẩy sang kênh  khác, vẻ lãnh đạm.

Kênh  bốn.  Chương trình  đọc thơ.  Đã về đâu rồi, Tiếng Thét Vượt Thời Gian? Và bây giờ, thì thơ! Một giọng đọc có cái gì đó khẩn  thiết, buộc anh phải lắng tai.

… Anh ra ngõ, ngồi xuống một phiến đá, và bắt đầu khóc. Anh khóc trước tiên cho bản thân anh, rồi sau đó, cho mọi thứ, mọi sự trên đời: Khóc cho trời đất quá bao la, cho những đám mây quá xanh, cho mặt trời quá rực rỡ, cho đồng lúa quá vàng, cho dòng sông quá nhiều nước, cho những kẻ đi vụt qua; – cho người đàn bà kia đôi vai quá mảnh, đôi vú quá lớn; cho người đàn ông kia dáng đi đã quá nhọc nhằn, lại còn sở hữu thêm cái dương vật quá khổ… A, mọi sự tồn tại đều đẹp đẽ và tội nghiệp đến mức không chịu nổi. Song, điều càng lúc càng trở nên khủng khiếp nhất, là anh vẫn không thể nào hiểu được cái lẽ tồn tại của chúng. Thế là, anh lại khóc và khóc, và phát hiện ra đôi mắt là cả một nguồn mạch đầm đìa.

Ôi khốn  khổ.  Tạo vật có đuôi  vô danh nào đã có thể  cưu  mang một  nỗi đau  nhường ấy, nỗi đau đồng  dạng  với nỗi đau anh? Đoạn thơ khiến anh thật sự ganh  tị, dù chỉ có bấy câu. Chao, chẳng  bù cho bao tuyệt  phẩm anh  đã từng  biết, trường giang  đại hải, hoàn thiện một cách vô tích sự ; hay hớm, thông minh và vĩ đại một cách vô tích sự, chẳng  đáng để anh nhớ lại mảy may…

Dù sao, rất tiếc, thi ca vẫn không phải điều nàng quan  tâm. Tiếng rột rạt lại cương  quyết  nói lên điều đó… Cái đài đang trở về kênh  ba…

Vẫn  những  mẩu tin nhanh  về  những  phát  hiện

mới nhất… đã xác nhận tồn tại của lỗ đen…Vấn đề bản chất của lỗ đen, – điều kỳ diệu đến nghịch lý của thực tại vật lý… Lại những điều đồng  thời vừa nghiêm túc vừa chẳng liên quan  gì đến  anh,  đang ngồi  đây,  giữa  nỗi hỗn mang  oi ả, thoang thoảng mùi chuột  và gián và rác, dưới cái áp suất song trùng, vừa xám xịt, của một con trốt vẫn lơ lửng ở đâu  đó ngoài kia, vừa võ vàng, của ngọn đèn duy nhất  trong phòng, chẳng khác một con mắt  kinh  niên  tự kỷ ám thị treo dọc, không bao giờ nhắm lại…

… Nghiên cứu cho thấy, ở điều kiện…, dung dịch từ mắt sẽ không chảy xuống má, nhưng sẽ… Những từ vựng lại tiếp tục nổ dòn  một cách nghiêm túc phi thường, trong  khi anh chẳng  biết làm gì khác hơn là ngáp, và kín đáo nhận ra, chẳng  bao giờ kịp che miệng.

Cái ngáp  của anh kéo dài cùng với tiếng rột rạt của cái nút  vặn đài, và không thể ngưng lại, ngay  cả khi trên  kênh  hai đã vang  lên bài triết luận  dị hợm quen  thuộc:…  Đã đành năng lượng phải được tiêu hao dưới mọi hình thức, thế này hay thế khác, song bi kịch nhất vẫn là nỗ lực vận dụng nó cho việc ghi nhớ những điều chẳng… hay trả giá nó cho niềm tin vào những thứ chẳng…, vâng,  và ngay  cả khi anh,  như theo  một phản xạ tự nhiên, vụt  ngoảnh ra cửa sổ, đưa  mắt  nhìn  về phía nấm mồ của Thượng Đế, với vẻ buồn  rầu…

Lúc này đây, anh càng khát khao chuyển cái đài về kênh  chín, khát khao đắm  mình  vào nó, – cái Dấu Lặng Vĩnh Cửu, chưa một lần được nghe nọ, xiết bao. Song, anh  vẫn  ngồi yên  thế,  vân  vê cây bút, lặng  lẽ ngáp,  và cuối cùng, lại lặng lẽ cúi xuống,  tiếp tục viết và viết, lênh láng, xối xả, ào ạt khắp…

Thôi, cứ xem như  giải pháp duy  nhất  cho anh là thế, và anh sẽ mãi còn trung thành với nó, thây kệ mọi sự, thây  kệ cả cái đài đã được nàng  vặn  hối hả, rột rạt trở về kênh một, nơi cũng vừa kết thúc một bản tin  hay một  bài  triết luận hay một bài  thơ  nào đó anh chẳng rõ: … Sẽ chỉ còn lại một mình anh thôi, và thế cũng đủ để hoàn tất sứ mệnh làm chứng cho nỗi vô nghĩa bí ẩn và vĩnh cửu của tồn tại Thiên Đường. Và cố nhiên, ngay cả cái lối kết thúc  này  nữa,  anh  tự nhủ, cũng  phải được thây kệ nốt./.

Saigon, 02/1991

Bùi Hoằng Vị

Nguồn: vanchuongviet.org

From → Truyện ngắn

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: