Bỏ qua nội dung

Xuân Và Tết – Trong Thơ Luân Hoán 3

Tháng Mười Hai 28, 2011

Thơ Tết Cho ThằngBạn

gửi Chu Vương Miện

đã lâu bạn không gởi tặng báo ở truồng

chắc vẫn lu bu chuyện văn chương

mòn tay, chữ nghĩa không mòn được

giọng thơ diễu cợt càng dễ thương

chắc cũng như tôi, bạn tầm thường

cả đời không thể sống buồn suông

bàn tay ngứa ngáy đâm vơ vẩn

chuyện uống, chuyện ăn, chuyện chiếu giường

tôi nhớ cái thời còn trong nước

bạn suýt đã thành một phú thương

vỉa hè một sạp trăm mặt báo

giữa cảnh đời đang lúc nhiễu nhương

tôi đã ghé qua nhìn mặt bạn

mỗi người một góc cạnh quê hương

mai mốt tôi đi đầy một bụng

những ao bèo, cống rãnh, phố phường

tôi nhớ đầu thời cùng lưu lạc

hai thằng lận đận ở hai phương

thư bạn lâu lâu kèm vài chục

tặng khoản chơi hoang để giải buồn

nhớ tới nhớ lui nhiều chuyện lắm

càng già càng nhớ chuyện thân thương

thơ vẫn loanh quanh cựu hình thức

y hệt như ăn, ngủ, chiếu giường

Tết nhất mỗi năm càng thêm chán

thơ xuân nhai lại những sợi buồn

viết gì ? thôi viết thơ thù tạc

mình vái nhau chơi, có bất lương ?

có thể cũng là không có thể

an nhiên mà sống với đời thường

hãy như là đã thành cát bụi

đừng rớt ra ngoài chuyện yêu thương

 

Đón Tết Trong Mùa Đông

xúc đầy từng xẻng tuyết

mở lối đi vào nhà

rải muối lên mặt đá

cho vững bước chân ra

sẽ ngược lên hướng Bắc

hay xuôi về phương Nam

Đông hay Tây sẽ gặp

được một ngày bình an ?

có thật đời thay đổi

theo từng hướng xuất hành ?

hay thôi, đứng một chỗ

chờ hạnh phúc vây quanh

hôm nay mùng một Tết

mùa xuân không ở đây

ngẩng mặt trông trời xám

hồn nhiên tuyết bay đầy

tuyết tan cóng trên má

tuyết ngấm tím vành môi

tuyết không chạm đáy mắt

sao thành giọt nước rơi

tỳ tay lên cán xẻng

lặng lẽ đứng ngắm trời

hương Tết trong tâm tưởng

ấm dần ngực áo tôi

 

Xuân Con Gà ‘Ất Dậu’

1.

năm theo năm viết thơ xuân

hàng không ai đặt, cầm chừng giữ hơi

sáu mươi tư tuổi chào tôi

dẫu còn gân cũng qua thời thanh xuân

yêu em là chuyện vô cùng

câu thơ chẳng dễ đứng chung với tình

chữ dường như giảm hiển linh

vòng vo ý gối ảnh hình ba hoa

thật ra, mùa xuân mới già

còn ta vĩnh viễn vẫn là trẻ thơ

ngày ngày ước ước mơ mơ

kéo dài dài mãi cái giờ xuôi tay

biết đâu đấy nhỉ, kiếp này

ta tiên phong mở đường bay trường tồn

còn làm thơ, hẳn vẫn còn

còn yêu em kỷ hẳn còn trẻ măng

em nào kiểm chứng giùm chăng ?

2.

hai hàng vạn thọ dẫn vào

vuông sân nằm giữa bờ rào cây xanh

nắng mai luồn giữa lá cành

ửng trên mặt đất từng khoanh lụa vàng

mạch đời se sẻ bước sang

hồn xê dịch chẳng động bàn chân đưa

chưa mơ hết giấc đã trưa

chưa hoàn thành mới đã xưa mất rồi

mùa xuân mỏng mảnh vậy thôi

tôi chưa kịp ngắm chính tôi, đã là…

vuông sân đất ấm chân gà

mùa hoa cải gọi…hóa ra vẫn gần

mùa xuân, gã bạn chí thân

lại cho một chút lâng lâng bất ngờ

ngậm nghe thoang thoảng hương thơ

chưa ngưng ngọn bút, đã vơ vẩn buồn

còn bao nhiêu hạt bụi đường

đọng thêm trên đốt xương sườn thong dong ?

vuông sân đất, một khoảnh lòng

đời còn mấy dịp lòng vòng theo xuân !

 

Thơ thẩn cuối năm

đâu thừa hơi tính sổ đời

một câu thơ đủ vốn lời cuộc ta

lên mười đã biết lân la

sáu sáu vẫn ngọt nẻo ra lối vào

trăng phơi lòng giữa ngàn sao

ta nằm vuốt thẳng cành đào thanh xuân

tiếng cười ai cấn dưới lưng

kéo ra nắn lại xem chừng ấm duyên

cái yêu là cái dễ ghiền

ngàn thu kim cổ lưu truyền thâm niên

ta từ người trở thành tiên

từ tiên thành phật hồn nhiên bất ngờ

cũng nhờ em hóa thành thơ

mang theo chiếc lá gói thơ một đời

chỉ vậy thôi, giản dị thôi

biết chơi chắc chắn được chơi dài dài

mượn em một nửa mép vai

mượn em một  rẻo vành tai đủ rồi

quanh năm đi đứng nằm ngồi

vẫn ta ngự giữa cái tôi chỉnh tề

bài thơ mới chỉ nhập đề

mà em biết cả bốn bề gió trăng

kéo dài cũng chỉ lăng nhăng

vụng tay, chẳng vụng đường răng lưỡi tình

ai chưa từng sống vì mình

mời theo tôi tập hết mình cho vui

một khi đã biết rung đùi

trái tim khắc biết yêu người quanh năm

Nàng Xuân

bất ngờ vô ý thở ra

nàng xuân yểu điệu thướt tha hiện hình

búp môi chúm chím nụ tình

dòng mắt lấp lánh rập rình chờ ai

bàn tay bọc vạt áo dài

ngọ ngoạy như  sắp muốn vòi vĩnh chi

trái tai mọng đỏ xuân thì

đôi tằm nhún nhảy bước đi nhịp nhàng

nhớ ra mùng một vừa sang

ngửa tay hứng giọt đời tràn lan xuân

sớm mai thức dậy bần thần

hắt hơi mấy cái, gặp cần cổ thơm

chợt lười rời khỏi ổ rơm

nằm nhìn chim ngẩng mỏ son gọi tình

nàng xuân chẳng phải thình lình

không chờ mở cửa hạ mình vào thăm

giày cao váy ngắn dạo vòng

cái bàn cây viết long  đong bất ngờ

cô mùng hai khá lẳng lơ

vói tay, chẳng nắm được tờ giấy hoa

lừng khừng sợ gặp cái già

chậm chân, cô gái mùng ba vẫn chào

áo cô chẳng có vạt nào

cái vòng xuyên lỗ rún thao thức tình

vành tai, lưỡi, mũi …đính đinh

hoa nở, bướm lượn xinh xinh khắp người

cõi tôi kính cẩn tới lui

hình như mặt ngọc vàng mười làm duyên

ngẩn ngơ lòng dạ điều nghiên

cứ lo sợ vấp khi ghiền nhớ nhung

búng một cái, ra thơ xuân

chỉ vì xuân sắc sống cùng trong ta

xuân như hương phấn đàn bà

định cư trong máu trong da thịt người…

ba lơn một chút cho vui

đời dần hao hụt ngậm ngùi ích chi ?

Chuyện khai bút sáng ngày mùng một của tôi cũng khá nhiều. Có năm vừa lái xe xuất hành vừa làm thơ. Xông đất nhà bạn. Nhưng tôi ít khi bước vào ngưỡng cửa. Vài câu lục bát, ngũ ngôn gì đó, kẹp vào nắp hộp thư thế là xong. Thơ mang hơi hám của tôi. Tôi vui mà bạn cũng vui. Một số thơ khai bút, tôi viết về cái tuổi trời cho của mình. Những bài thơ này tuy vui mà thấm thía buồn. Sự tiếc nuối cuộc sống đã nẩy mầm. Càng tỏ vẽ giỡn cợt lạc quan, tôi càng vụng giấu nỗi bi quan. Bệnh, Tử lãng vảng đâu đó thật gần. Vờ nói không sợ chết, mà cứ lo ngay ngáy. Tôi yêu đời quá, thật khó lòng bỏ đi mà không vương vấn. Tôi không biết ngồi thiền. Tôi ít nói nhưng thích nghe. Lười gặp mặt nhưng thích đám đông, thích tiếng động. Một thời ở nhà phố đã quen. Mọi tiếng động với tôi như bè bạn, giúp tôi giảm nhiều cô đơn. Tôi nuôi chim để nghe chim hót, để nghe tiếng rỉa lông, mổ hạt của chúng. Tôi viết được dễ dàng khi mở nhạc, mở tivi, radio, trừ những tiếng khóc. Đại khái những bài khai bút, đúng thời điểm như vầy:

59 Xuân, tôi

1.
tảng sáng nghe chim hót

xế trưa nhìn mây bay

xẫm chiều gác chân đợi

trừ đời thêm một ngày

2.
không nặng như đá tảng

chẳng nhẹ như lông hồng

thỉnh thoảng nghe gió lọt

qua lòng chút bềnh bồng

3.
có lẽ vào buổi sáng

không chừng vào buổi trưa

biết đâu vào chạng vạng

kết thúc đời dư thừa

Buổi Sáng Đầu Tuổi Mới

thế là đã đến sáu mươi ba

không thể bảo là không già

bây giờ chưa đến hai giờ sáng

đã kéo màn ngồi trổ mắt ra

trời sững một màu tro nám đen

mây từng cụm ngủ giữa nền trăng

cành thông gió thở cầm chừng động

đất trắng lạnh màu tuyết hóa băng

nhìn mãi không ra một ngôi sao

bổn mạng ta đang ở hướng nào

thịnh suy tồn đọng bao lâu nữa

vẫn gắng kéo dài giấc chiêm bao ?

chẳng bật đèn soi cũng thấy ra

từng đường gân máu từng vân da

trái tim bình thản đi thong thả

chưa có gì là khác hôm qua

vậy đó, mà là sáu mươi ba

rề rà chắc thọ giống gốc đa

trò chơi tuy cũ mà chưa nản

cứ mãi phồng lên rồi túa ra

chữ vẫn mươi dòng mốc đã lâu

mỗi dòng như thể mỗi sợi râu

nhìn qua thấy tựa như nhau thật

mà chẳng sợi nào giống đúc nhau

ta sống mỗi ngày một khác đi ?

dường như lòng nhẹ bớt sân si ?

sáu mươi ba tuổi rồi chín chín

ta khác nguyên ta những điểm gì ?

Xuân 2009

còn một ngày nữa, 68

vượt kỳ vọng ngày xưa

(tưởng èo uột, yểu mệnh)

vẫn qua được nắng mưa

càng sống càng thú vị

tuổi thọ là bao nhiêu

nếu như được bất tử

đời thi vị hơn nhiều

thân xác có bé lại

tim phổi chừng phình ra

hao hụt chút da thịt

vẫn hơn là hóa ma

chừ sống thêm một bữa

quả quí hơn một năm

của thời làm đại sự

với lựu đạn, dao găm

làm sao không tưởng tiếc

uổng quá những cuộc chơi

mỗi ngày một đa dạng

mãi đổi mới cuộc đời

bắt ta làm ông lão

xin đừng, không chịu đâu

hãy gom già một chỗ

trên mái tóc đủ rồi

tháng năm và năm tháng

vẫn tồn tại đều đều

lẽ nào ta một bữa

bất lực không bám theo

lòng ta chừng đã quyết

lạc quan chịu đựng thêm

để sống và để biết

mạng người vốn mông mênh

không thể ký hiệp ước

với lũ khốn vi trùng

lạc quan, siêu vũ khí

diệt đến tên cuối cùng

càng sống càng cảm biết

tình yêu đời tăng thêm

dĩ nhiên kể luôn cả

những gì dành cho em

Năm 2010, tôi bắt đầu viết “nhật ký vớ vẩn” bằng thơ, nên chuyện khai bút đương nhiên phải xảy ra. Lợi dụng tính cách vớ vẩn, tôi thường kéo thơ như bán kẹo kéo, do đó, tôi xin trưng một nửa số câu thay vì bê hết bài vào đây làm phiền các bạn:

“…. tuyết chọn ngày cuối năm

chơi gọn hai chục phân

vợ, con về gắng xúc

xin mời vào, chúa xuân !

quà nấu cùng quà mua

năm ba món giản dị

vợ cúng rước ông bà

ta đứng bên trừ bị

thổ địa thần tài ngồi

ngó ta cười chúm chím

ta chột dạ hổ ngươi

vờ lăng xăng phủi bụi

ba giờ mười hai dậy

xuống phòng khách đi quanh

chỗ nào cũng thấy Phật

hoa lá đứng yên lành

hồ cá có con lội

có con đứng tịnh yên

lọc nước chảy róc rách

lại ghế, giả bộ thiền

hai phút sau khai bút

viết thêm mấy câu này

một chiếc xe dọn tuyết

ầm ĩ mở tung ngày

đầu năm vợ muốn được

đưa đón, ừ dễ thôi

hôm nay trời nắng tốt

luôn tiện xuất hành chơi

trở về thấy xe Bách

tuyết lấp kín nửa xe

nổi hứng xách chổi xẻng

mệt ứ, đâu có dè

lún tuyết đến đầu gối

cứ ngã tới ngã lui

mất hơn một tiếng rưỡi

mới tạm gọi xong xuôi

bây giờ ngồi ngó nắng

chiều đón cháu nội về

ngày mùng một không tệ

cả năm hết lè phè !”

(Montréal, 11 giờ 15, thứ năm, ngàymùng 1 Tết Tân Mão)

Năm 2010, cũng là năm tôi lên trung thọ, 70, nhưng chưa già ngắt, làm thơ rất dài hơi cho cái ngày đạt thành tích quí này. Quả thật không tiện chưng ra đây, bởi sinh nhật tôi và ngày tết chênh lệch nhau chừng một tháng.Tôi được sinh vào năm Canh Thìn, nằm ở đoạn đuôi con rồng, cũng là thời điểm bắt đầu của một năm dương lịch, 1941,  do đó có khác với nhiều bạn cùng Canh Thìn của 1940. (trong đám này có Hồ Thành Đức, Châu Văn Tùng, Võ Kỳ Điền, Thái Tú Hạp, Phan Duy Nhân, Nguyễn Ngọc Lang…nhiều nữa, không nhớ hết)

Nói về chuyện khai bút, xuất hành, xông đất…càng có tuổi những ngón chơi này càng tăng.

“… Năm Giáp Thân, 2004, đúng 3 giờ 12 phút sáng mùng một, tôi dậy viết chóng vánh bài bảy chữ, rồi sai nó đến xông đất bè bạn qua hệ thống internet của Videotron Canada. Nhờ phương tiện hiện đại, lần này bước xông đất của tôi được mở rộng khắp thế giới. Xuyên thủng cả bức tường lửa để về Việt Nam…” (Diễn Tiến Một Trò Chơi , phần 2 của thi phẩm Em Từ Lục Bát Bước Ra). Bài thơ được nhiều hồi âm, trong đó có hai bài họa của các anh Hoàng Chiêu Nhân và Nghiêu Minh. Nguyên bản bước chân xông đất của tôi như sau:

“dẫu bạn không mời, ta cũng đến

cùng giờ với nữ chúa mùa xuân

nhón chân háo hức ngoài cửa sổ

thót bụng hít đầy hương bánh chưng

bạn chẳng mời vào, không sao cả

ta nhìn đã rõ những bâng khuâng

trái tim đâu dễ cho ai đọc

ngoài kẻ cùng chung một nỗi lòng

ta bước vào nhà không ái ngại

và ngồi xuống chiếu bạn hân hoan

thuộc lòng câu chúc thơm ngàn tuổi

sè sẹ móc lên nhánh mai vàng

bạn sẽ hên xui, chưa biết được

cứ vui cứ sống thảnh thơi đi

vía ta mỏng mảnh như thơ vậy

ngày tiếp ngày, xanh mãi xuân thì

bạn có vài giây nghĩ đến Tết

cũng vừa đầy đủ nhớ quê hương

tâm tha thiết đã là bàn cúng

lễ vật nào hơn nỗi nhớ thương

ta đã lỡ đến rồi, thò vào túi

bao lì xì đâu, chắc rớt dọc đường

xin lỗi bạn vàng cho bù lại

mấy dòng quờ quạng gõ chưa suôn”

Đến năm Mậu Tý, 2008, trò khai bút của tôi càng được mở rộng. Với chỉ mấy câu:

ngỡ rằng mai mới vào xuân

hôm nay Tết đã về cùng với em

tôi nằm chăn gối hai bên

giật mình, mặc áo, nhổm lên, vái chào

đôi môi chúm chím hoa đào

em đẩy tôi xuống nơi nào thật vui

tỉnh ra, tiếc nhớ ngậm ngùi

khó quên được hột nút ruồi đầu môi

xuân và tết thật đẹp đôi

tôi, em tiếp sức nhau ngồi làm thơ

Có lẽ nhờ hai chữ “tiếp sức” ở câu cuối mà tôi nghĩ ra và thực hiện ngay ý định kêu gọi bè bạn cùng khai bút.

Vui Tết, có khá đông bè bạn hưởng ứng. Suốt thời gian xuân nhật, tôi nhận liên tiếp nhiều đoạn thơ từ trong nước lẫn hải ngoại, góp vui: nhà thơ Mai Văn Phấn, nhà văn Song Thao, nhà thơ Song Vinh, nữ họa sĩ Thanh Trí, nhà thơ Phương Triều, nhà thơ Phan Ni Tấn, nhà thơ Hoàng Xuân Sơn, nhà thơ Nhị Đuông, nhà thơ Lê Hân, nhà sử học Mai Khắc Ứng, chị Ngọc Yên, nhà văn Nam Dao, nhà thơ Sương Mai, nhà thơ Hà Nguyên Dũng.

Kết thúc tốt đẹp của cuộc chơi, không được lặp lại ở năm sau, bởi tôi luôn thích đổi thay.

Sưu tập một số ảnh, tranh khỏa thân của nhiều nhiếp ảnh gia, họa sĩ, tôi đề thơ thật dí dỏm, có hơi sex một chút, và ra tay thực hiện một PPS mang tên Thả Thơ Vào Tranh Khỏa Thân, gởi đến một số bạn thay lời chúc mừng đầu năm. Co thể tin đây cái PPS phổ biến thơ đầu tiên, khá xôm tụ, được phát tán thật rộng rãi. Số lượng người xem khá lớn. Thơ trong PPS này được chọn trong hai bài lục bát Cỏ Và Lá và Thả Thơ Vào Ảnh Khỏa Thân. Hai bài thơ dài trên 300 câu, nên phải chọn lại để hợp với điều kiện cho phép. Xin trích một số câu: (ghi chú tôi có một số thơ đã thực hiện pps phải trên 18 tuổi mới xem được, bạn nào tò mò có thể liên lạc).

Xem như đã cạn đề tài

mượn vốn em để vẽ bài thơ chơi

em cho vay mấy phân lời

nguồn vốn phong phú cả đời phấn hương

… cuộc đời tuyệt hão bởi vì

có cỏ có lá có thi sĩ và

có em khép mở chân ra

bướm ong chăm sóc nụ hoa nhiệm mầu

… trót xem kiều nữ khỏa thân

mời thăm tường tận từng phần dáng hoa

cái đẹp vô cùng bao la

nghệ thuật sống sượng vẫn là mỹ nhân

… gợi dục chẳng phải không xinh

thanh thoát chẳng thể làm quên gợi tình

tùy tâm động, tĩnh, u, minh

tìm ra hạnh phúc riêng mình tự nhiên

…chắc không cần phải tả chân

chỉ vịn em để gieo vần cho vui

vừa ngắm ảnh vừa rung đùi

biết đâu, đâu biết thành người đám đông

cảm ơn em đủ bốn vòng

ngực, eo, mông với cái nằm giữa chân

Thơ liên quan đến hồn vía mùa xuân của tôi không chỉ ở những bài vừa được trích trên. Còn nhiều, kể thêm tên một số đề bài: Nhánh Xuân Xanh, Hoa Xuân, Mưa Xuân, Tết 16, Cuốc Xe Chiều 30 Tết, Du Xuân ở Complexe Desjardins, Thơ Xuân Năm Con Rồng, Năm Tuổi, Thêm Một Cuối Năm, Nhánh Thơ Xuân Tình, Khai Bút Đầu Xuân, Tết Ở Tam Kỳ, Lục Bát Xuân, Lai Rai Vài Sợi Xuân Tình, Bông Đùa Đầu Năm vv… Số lượng vốn không được coi trọng, nếu nội dung tác phẩm khô đét những cảm xúc. Thơ Xuân của tôi ít nhiều cũng có một số nụ cười mặn mà cần thiết. Thơ vui không thể đọc, đó là quan niệm của anh Đặng Tiến, tôi mới biết, qua một điện thư. Có thể đúng. Nhưng tôi, ở cái tuổi thập lai hy này, đã cố gắng đem lại cho thơ những nụ cười. Cười cái đã, buồn vui tùy nghi.

Mở bài với ý định viết về thơ của chính mình. Nhưng đọc lại các trang vừa gõ, thuần túy chỉ là kể lễ về chuyện làm thơ. Vụng và hơi xa đề một chút. Nhận xét, đánh giá về thơ tôi cũng đã có ngót nghét một trăm người có uy tín về văn học nghệ thuật, nói chung, về thơ nói riêng. Thôi thì nên đọc họ viết tốt hơn.

Tôi mất đúng sáu tiếng để viết linh tinh như vầy, không biết có phí không ? Đời còn dư giờ nhiều đấy. Dù không ra gì, mai mốt, tôi cũng sẽ tiếp tục với các nhánh thơ còn lại:

– Mê Và Tán Gái

– Cầm Lại Súng Ngắm Chơi

– Lượm Thơ Từ Nhiều Địa Danh

– Lững Thững Một Đời

– Những Người Tình Thật Giả Và Người Trong Da Thịt

Hà Khánh Quân

Nguồn: vanchuongviet.org

Advertisements

From → Thơ ca

Gửi bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: